Ý kiến khách hàng

Bạn thấy sản phẩm và dịch vụ của chúng tôi thế nào?
 

Hỗ trợ trực tuyến







Lượt truy cập

Hôm nay 8
Hôm qua 32
Trong tuần 195
Trong tháng 822
Tất cả 5993

Khách trực tuyến

"Nụ cười Việt Nam" của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt

Bụng bảo dạ như đinh đóng cột kể từ lúc ông Võ Văn Kiệt ra đi, tôi sẽ không cầm bút viết gì về ông. Ngoại trừ việc ghi lại cảm xúc khi được tin ông đã ra đi. Tôi lên xe đi nửa vòng ngang qua Văn phòng Chính phủ, đoạn vườn hoa Mai Xuân Thưởng, đi ngang đường Hùng Vương khi mà:

 

Hàng Chò Chỉ đứng nghiêm

Hàng Bằng Lăng phờ phạc...

Thế rồi. Liệu có phải là sự sắp xếp của tạo hóa? Hay sự mách bảo của lòng người, mà ngày đất nước này, dân tộc này tiễn biệt ông đúng vào ngày của đàn ông, ngày của cha, của chú... Ngày 15-6 (bắt đầu từ 15-6 năm 1910), được thừa nhận ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ từ năm 1972). Tại sao lại không viết gì. Khi ông là một người đàn ông, người cha, người chú... đích thực?

Ông là người đàn ông thế nào nhỉ? Liệu ông có những điều bí mật gì mang theo như người đời thường có không? Chuyện nước, chuyện non, chuyện yêu thương và căm giận? Chuyện gia đình, vợ con và bạn bè...

Điều “bí mật” ư? Tôi không tin lắm ở nơi ông. Từ những chuyện động trời đến chuyện “nhạy cảm”. Từ những chuyện đời sống thường nhật đến chuyện nơi tâm linh cứ lồ lộ ra từ nhân cách của ông.

Còn nhớ, thời mở cửa lúc ông đã làm Thủ tướng, chơi quần vợt còn là một thứ trò chơi bị ghẻ lạnh, bị gièm pha, ông đã công khai làm một sân quần vợt ngay trong khuôn viên Văn phòng Chính phủ để tập cùng với cán bộ, nhân viên dưới quyền. Tôi không thể nào biết được ông nói gì? Ông nghĩ gì khi ông ra cái quyết định động trời vào thời buổi bấy giờ. Bởi vào thời buổi đó, chính tôi không biết thế nào là cầu lông, huống hồ quần vợt!

Ông gặp gỡ các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, nhà sử học, nhạc sĩ, họa sĩ, các nhà tu hành, người ở phía bên này hay ở phía bên kia lúc nào cũng đàng hoàng. Hình như ông không sợ bị nghi ngờ? Bởi ông không biết nghi ngờ chăng? Bởi ông có niềm tin sắt đá về lòng yêu nước, thích nói về tính hướng thiện nhất định vào lúc nào đó sẽ phát lộ ở con người ta chăng?

Ông có “bí mật” gì? Người đa nghi nhất  sẽ còn dò tìm. Nhưng với người dân ông không thể bí mật được.

Nhớ lại lúc ông đã nhận lương hưu, bên hồ Nhật Tân, trời chạng vạng tối, ông thả bộ trên con đường ven hồ. Người xuôi, kẻ ngược hoặc dạo chơi hoặc đi bộ dưỡng sinh, trẻ có, già có người ta nhận ra ông. Nhận ra người là chuyện bình thường. Đằng này, người ta dừng lại xúm quanh ông: Người kêu bằng ông, người kêu bằng chú, người kêu bằng Bác, người kêu bằng Thủ tướng... cứ như người thân đi xa mới về.

Cuộc đời ông, chắc chắn rằng thời gian suy tư nhiều hơn thời gian dành cho những nụ cười. Những cuộc bị lộ “bí mật” bất ngờ như thế ông cười hiền lắm. Nụ cười của người “già” chăng? Nụ cười Nam bộ chăng? Thật là tài tình ai đó đã viết trên báo rằng nụ cười của ông là “Nụ cười Việt Nam”.

Thật là chưa có duyên mà tôi có dịp bắt gặp “Nụ cười Việt Nam” ấy nhiều hơn bắt gặp gương mặt ưu tư của ông. “Nụ cười Việt Nam” ấy ta bắt gặp khi ông nâng niu cây Sa kê vượt cả ngàn cây số từ nhà vườn Nam bộ ra trồng ở Nhà máy Thủy điện Sơn La đầu năm ngoái. Bắt gặp khi ông đứng trên tầm cao nhất trên chiếc cầu một dây văng, mà nhịp cầu dài nhất nhì khu vực nối liền hai bờ của cửa ngõ ra vào cảng Cái Lân. Bắt gặp khi ông phóng tầm mắt trên đỉnh cao Tây Thiên mẫu. Bắt gặp khi ông lên lưới chốt chặn một trái banh trên sân quần vợt...

Dưới đây là một kỷ niệm nhỏ: Khi tờ An ninh Thủ đô ra chuyên mục “Buồn cười quá!”. Thật không ngờ ông đã đọc. Biết tôi có viết nhì nhằng gì đấy cho tờ báo, ông khen câu cậu chuyện “Buồn cười quá!” - chuyện đầu tiên của chuyên mục này.

Tôi đã kể cho ông nghe tập hợp từ “Buồn cười quá” ấy là tôi ghi lại cái khoảnh khắc thiêng liêng: Đó là lần đầu tiên thằng cháu nội đích tôn của tôi phát ra khi nó biết nói liền một lúc ba từ. Kể từ dạo ấy, cứ có dịp gặp tôi ông lại hỏi: Thằng “Buồn cười quá” thế nào rồi! Và “Nụ cười Việt Nam” lại đọng trên gương mặt ông.

Ông đã ra đi mà nụ cười thì vẫn còn đấy.

 

Theo An ninh thủ đô

Nhận xét, đánh giá, bình phẩm (0)

Viết nhận xét
Thu hẹp | Mở rộng

Trang chủ Gửi cho bạn bè Bản để in Đầu trang
 
  Trang tiếp >>